Tổng Hợp 10 Bài Thơ Hay Nhất Về Tình Yêu Người Lính

DANH MỤC

Tình yêu bộ đội

Yêu ai em nhớ coi chừng!
Nếu là bộ đội thì đừng giỡn chơi.
😎 😎 😎
Lính yêu bạo lắm em ơi!
Một lời đã hứa, trọn đời không thay.
Trinh sát hoạt động liền tay,
Đặc công đột kích cả ngày lẫn đêm,
Mục tiêu tiến chiếm rất êm.
Đồn lũy càng khó, càng bền, càng hăng.
Gặp chướng ngại: Chẳng chùn chân.
Tầm xa pháo dội, tầm gần lê đâm.
Nếu mà tính chuyện trăm năm,
Thì em đừng có âm thầm xa chân.
Nhắc em. Em hãy coi chừng!
Tình yêu của lính cũng từng có câu:
“Yêu em chẳng biết để đâu.
Để trong nòng súng: Lâu lâu…bóp cò!
Rủi mai đui mắt, cụt giò.
Thì em nhớ buổi hẹn hò năm xưa.***
Yêu ai, em đã chọn chưa?
Chọn anh bộ đội sẽ vừa lòng em! 😗 😗 

Nguồn: Thơ Lính Fanpage

Thư Tình Người Lính

Thư anh viết từ rừng sâu lạnh giá
Gởi về em nơi phố thị phồn hoa
Khi quân thù còn dày xéo can qua
Xếp nghiên bút anh đi vào cuộc chiến

Hôm tiễn đưa mình cầm tay quyến luyến
Mặt nhìn nhau không nói được nên lời
“Gắng lên anh dù đôi đứa đôi nơi
Em vẫn đợi chờ ngày anh trở lại
Cuộc chiến nầy đâu phải là mãi mãi
Dù quân thù có hung bạo xiết bao
Dù mai đây có phải đổ máu đào
Em vẫn chắc một niềm tin chiến thắng ”

Ở thành đô những đêm buồn lạnh vắng
Dù nhớ anh em đừng để lệ vương
Cho yên lòng người lính ở biên cương
Chắc tay súng ngày đêm canh bóng giặc

Anh sẽ quyết lập chiến công nhiều nhất
Làm quà yêu tặng em ở hậu phương
Mình xa nhau vẫn trọn nhớ trọn thương
Lòng ta vẫn gần bên nhau mãi mãi

Rồi ngày mai khi thanh bình trở lại
Anh sẽ về nối lại mối duyên xưa
Tay trong tay ôi biết nói sao vừa
Đường hạnh phúc từ đây mình chung lối.
Em nhé…!

Nguồn: Thơ Lính Fanpage

TÌNH YÊU VÀ CHIẾN THUẬT

Anh yêu em vừa là phòng ngự
Vừa là chuyển dần sang thế tiến công
Nếu em thay dạ đổi lòng
Lúc sơ hở anh thực hành tập kích

Nếu không gian địa hình tĩnh mịch
Anh sẽ dùng chiến thuật luồn sâu
Để chúng mình luôn được gần nhau
Anh sẽ ở bên em mãi mãi

Nếu như gia đình em thách đố
Anh lại dùng chiến thuật nghi binh
Nếu em là cô gái thông minh
Anh sẽ đánh đầu cầu nhiều hướng

Đường đến nhà nếu địa hình phức tạp
Anh sẽ dùng động tác đi khom
Nếu cha mẹ em cố ý giữ con
Anh lừa thế đánh ngã ba hào chiếm lĩnh

Đợi sóng lòng cha mẹ em yên tĩnh
Anh sẽ luồn sâu đánh chiếm hầm ngầm
Rồi bất ngờ đồng loạt xung phong
Đánh các ngả nở hoa trong lòng địch

Em thấy không anh rất sành chiến thuật
Nên em ơi, đầu hàng sớm đi thôi !

Nguồn: Thơ Lính Fanpage

TÌNH THƯ CỦA LÍNH

Chiều dừng quân ngừng bước lưng đồi
Chiều biên cương bầu trời giăng thấp
Kê ba lô làm bàn thơ tình anh viết
Nét chữ không tròn gửi em yêu hậu phương

Chắc giờ này em đang buổi tan trường
Tà áo trắng bay trong chiều lộng gió
Cứ tưởng tượng mà lòng anh hớn hở
Em tung tăng giữa vùng trời bình yên

Nghĩ đến đây anh lại nhớ em thêm
Nhớ ánh mắt u uẩn chiều đưa tiễn
Anh thương em người yêu lính chiến
Ngày tháng năm dài mòn mỏi đợi chờ

Đường hành quân qua bao nẻo sông hồ
Biên cương núi cao, tiền tiêu điễm tựa
Mỗi đêm đêm căng tròn mắt lữa
Súng thép chắc tay giây phút nào lơi

Có những chiều buông mây xuống lưng đồi
Vai anh ướt lạnh mịt mờ sương núi
Anh nhớ em, nỗi nhớ về vời vợi
Nhớ nụ cười nhớ ánh mắt làn môi

Thơ viết về em có màu của núi đồi
Có tiếng chim rừng gọi ngày vào tối
Có ánh sao khuya đêm tuần tra đưa lối
Có tiếng xạc xào trên lều bạt mưa rơi

Thư viết về em tranh thủ phút nghĩ ngơi
Nên chẳng đẹp lời xin em đừng dỗi
Cánh thư tình viết từ nơi biên giới
Gửi về em yêu nghìn nỗi nhớ thương.

GỬI NGƯỜI YÊU CỦA LÍNH

Đêm nay biên giới gió lùa
Từng cơn rít thổi chẳng xua được lòng
Nhớ nàng anh tựa bên song
Ngước nhìn trăng khuyết nửa vòng cô đơn

Bao hôm giấc ngủ chập chờn
Gặp em tay nắm trong cơn mê tình
Ngắm làn môi mọng đẹp xinh
Trao nhau nụ ngọt đôi mình khắc ghi

Yêu anh lính ở biên thùy
Bốn mùa xa cách sao khuya dẫn đường
Tuần tra anh nhớ người thương
Thôn quê giữ trọn tim hường gửi trao

Gửi em thương nhớ dạt dào
Gửi em tất cả xuyến xao ân nồng
Xuân ngời sắp tiễn mùa Đông
Anh về giăng sợi tơ hồng đón em

12/01/2019
Hoàng Oanh

NỖI NHỚ CỦA ANH

Em đã trở thành nỗi nhớ của anh
Một nỗi nhớ mang màu xanh của biển
Cũng bởi biên cương là nơi anh đến
Mang nỗi nhớ thầm gieo lời hẹn ngày mai

Anh đã từng cùng đồng đội ra khơi
Đùa với sóng, ngắm mây trời lộng gió
Đón trăng lên hỏi muôn vì sao nhỏ
Ngôi sao nào mang nỗi nhớ tới biên cương?

Khi anh về với biên giới thân thương
Bước bên em trên con đường hò hẹn
Mang tiếng sóng ồn ào của biển
Câu hát dịu êm như cánh nhạn bay chiều

Nhớ em nhiều mà chẳng biết bao nhiêu
Cứ dào dạt như biển chiều đầy sóng
Cứ miên man như biên cương gió lộng
Xanh mãi một màu hi vọng đến ngày sau…

Thơ: MH

BIỂN VÀ BIÊN GIỚI

Ta gặp nhau giữa trời chiều biên giới
Em mong manh như cỏ nội hương đồng
Lạc vào mắt anh – người lính Biên phòng
Bao công việc, vài dòng tin nhắn vội

Một chút hỏi han, đôi lần trông đợi
Cho lớn dần tình biên giới – quê hương
Em từng trải lòng với biển thân thương
Những kỉ niệm mãi còn vương nỗi nhớ

Đảo ngọc yêu thương từng con sóng thở
Có lẽ lần đầu gõ cửa trái tim em
Anh muốn gửi vào câu hát dịu êm
Mang vị mặn đi tìm hương gió mới

Hẹn gặp em dù ngày xa vời vợi
Nếu có duyên thầm đưa ta tới bên nhau
Hãy yên lòng vì sẽ chẳng khổ đau
Bởi ta biết những điều nên trân trọng

Biển và biên cương – vòng tay dang rộng
Như quê hương luôn khát vọng yên bình
Người lính Biên phòng thức dậy mỗi bình minh
Giữ trọn niềm vui nghĩa tình non nước./.

Thơ: MH

NGƯỜI LÍNH BIÊN PHÒNG CỬA KHẨU

Đẹp biết bao những người lính Biên phòng
Màu áo thân thương nơi đầu sông, cảng biển
Cửa ngõ biên cương đoàn xe đi rồi đến
Hay những ga tàu liên vận khách vào ra…

Nét trang nghiêm nơi biên giới nước nhà
Thân thiện nụ cười với gần xa du khách
Tận tụy, ân cần, tác phong thanh lịch
Thủ tục không ngừng cải cách tạo niềm vui

Giám sát, kiểm tra chặt chẽ vẫn tươi cười
Hướng dẫn mọi người thực thi nghiêm pháp luật
Người lính áo xanh nơi tuyến đầu Tổ quốc
Đón khách vào, tiễn bước khách đi xa…

Thêm đẹp giàu đất nước Việt Nam ta
Cùng hội nhập và vươn xa biển lớn
Mang niềm vui cho người đi và đến
Lính Biên phòng lại hẹn những ngày vui…

Thơ: Hà Đức Hạnh (22/11/2018)

TRÊN ĐIỂM CHỐT

Tiếng suối chảy róc rách lèn đá
Tiếng cây reo xào xạc núi già
Ta trèo đèo lên thăm điểm chốt
Con đường ngoằn hun hút rừng xa.

Trời cuối thu nắng còn vàng ruộm
Lá vàng rơi man mác núi đồi
Lính Biên phòng trái tim nóng hổi
Nơi cao vời canh giữ chẳng ngơi.

Trên điểm chốt mây vờn sương cuộn
Ngắm đường biên lòng thấy tự hào
Ta bắt gặp ánh mắt chiều muộn
Sáng vô cùng như các vì sao.

Anh tô đậm dáng hình đất nước
Mép biên cương hoa thắm bốn mùa
Tổ Quốc ấy ngự trong lồng ngực
Tiếng chim chiều cất gọi ước mơ.

Ta gặp anh cười nơi điểm chốt
Người lính ơi tuổi trẻ oai hùng
Xanh áo rừng hòa chung làm một
Cho mỗi ngày đất nước tươi xinh.

Thơ: Hương Đào

SAU ÁNH CHIỀU BUÔNG.

Anh mềm lòng khi biên giới chiều buông
Bởi nỗi nhớ cứ ùa về rất lạ
Khoảng trời anh thênh thang dài rộng quá
Anh với mây trời và nỗi nhớ em thôi.

Nắng lẫn khuất sau những dãy núi đồi
Em ở đâu nơi ồn ào phố xá
Cái bỗng dưng cứ mập mờ…xa quá
Thương một người …ở miền hạ…mỏi mong.

Con chim rừng đã vào tổ thong dong
Cái hoa rừng đã khép mình giấc ngủ
Chỉ người lính với bao niềm ấp ủ
Thức cùng đêm để thương nhớ một người.

Cánh rừng già và ngọn suối chẳng ngừng trôi
Cũng trăn trở,cũng bồi hồi không kém
Sau ánh chiều buông có một tình yêu nguyên vẹn
Dành trọn cho em,người yêu lính Biên Phòng.

Thơ: Hương Đào

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Gọi ngay!
icons8-exercise-96 challenges-icon chat-active-icon